Phần 1 “Chết rồi, bi thảm rồi, chậm rồi, cản không nổi phi cơ rồi’’. Tiểu Thiên kéo một bao hành lý lớn từ trên lầu chạy xuống, cũng tự trách mình, nằm mãi trong ổ chăn không chịu đứng lên, sau hẳn mười lăm phút mới bằng lòng chui ra khỏi chăn.

“Thiên Thiên, con đừng cứ mỗi lần đều chạy như vậy có được hay không?” Mẹ Dương Lan của nàng thấy Tiểu Thiên dường như từ trên lầu nhảy xuống, không chịu được liền trách cứ.

“Hắc… mẹ, chạy càng khoẻ mạnh mà’’. Tiểu Thiên kéo hành lý, vừa đổi giày, vừa sử dụng giọng điệu mà gần đây người ta thường dùng, mở miệng nói với mẹ nàng.

“Mẹ, con cần phải đuổi theo phi cơ gấp, bây giờ không thể nói chuyện được rồi”. Kéo hành lý, Tiểu Thiên hướng về phía mẹ mình phất phất tay.

“Cẩn thận một chút !” .

“Biết rồi mà, mẹ’’. Bỏ lại một câu như vậy, Tiểu Thiên biến mất trước tầm mắt của Dương Lan.

Nhìn bóng con khuất ngoài cửa lớn, Dương Lan bất đắc dĩ lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Người cũng đã lớn như vậy rồi, sao vẫn cứ như một đứa trẻ, thật không biết nó làm sao có thể làm bác sỹ đến tận bây giờ’’.

Tiểu Thiên từ trong nhà chạy ra, tay kéo hành lý. Bởi vì đang trong giờ cao điểm, ngay cả một chiếc xe cũng không thể bắt được, nàng không thể làm gì khác hơn ngoài cách chạy bộ trên đoạn đường đến phi trường.

“Chạy không nổi rồi, chạy không nổi rồi’’.( Nguyên văn đoạn này là : “Cản không nổi rồi, cản không nổi rồi’’, nhưng em muốn đổi thành “chạy’’.)

Ngay lúc nàng như một con ruồi không đầu đấu đá lung tung, vừa vặn đụng ngay vào một lão bà đang tập tễnh đi ngược lại.

“Xin lỗi, xin lỗi’’. Tiểu Thiên kính trọng hướng bà lão xin lỗi.

Lão nhân trang phục rất quái lạ, như thể đang đi cosplay, cách ăn mặc thật giống như một người cổ.

Nhìn Tiểu Thiên, lão nhân trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, đột nhiên nói: “Này cô nương, cô có số làm hoàng hậu đó nha’’. Không để ý tới Tiểu Thiên, lão nhân lách qua con đường nhỏ, bước chân tập tễnh rời đi, trong miệng không ngừng nhắc: “Số mệnh hoàng hậu nha, tiểu cô nương nắm cho thật chặt nha.’’.

“Bà bà này thật là kỳ quái, mình mà có số làm hoàng hậu?’’. Tiểu Thiên không tin mà chỉ chỉ chính mình, lập tức nở nụ cười. “Nếu mình thật sự có số làm hoàng hậu, vậy nhất định là sinh sai niên đại rồi’’. Lắc đầu, nàng kéo hành lý bên người, nhìn một chút.

“Ai nha, ta trễ má ơi, muộn lắm rồi’’. Nhấc hành lý lên, nàng sử dụng tốc độ nhanh nhất chạy đến phi trường.

Lần này phí du lịch là bệnh viện chi ra, đuổi không kịp phi cơ thì phải tự xuất tiền túi nha.

Quan trọng nhất là, mục đích du lịch Ly đảo, thánh địa để phát triển tình yêu, nàng cũng muốn thừa cơ hội lần này, tốt nhất lừa một soái ca, mang về đưa ẹ già làm con rể.

“May quá, ôi chao, đến rồi, đến rồi’’. Nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc đang đứng trước bàn đăng ký, Tiểu Thiên nặng nề mà hít thở, mẹ ơi, thiếu chút nữa nàng chạy đến tắt thở rồi.

Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng
9.5/10 720 bài đánh giá
Thể loại